Nhưng điều thú vị hơn cả là, theo lẽ thường, gã họ Ôn kia ngày thường cũng là một tiểu hỏa kế khá lanh lợi. Phải vào tay nam nhân khác, có một tiểu nương tử chủ động sà vào lòng thế này, thì chiếm chút tiện nghi, sờ cái tay nhỏ, véo cái eo thon, cũng là chuyện thường tình, dù sao cũng chẳng mất đồng nào của ngươi. Ấy thế mà tên họ Ôn lại cứ trơ ra như khúc gỗ, chẳng chịu hiểu phong tình, còn đứng đắn hơn cả mấy vị công danh thư sinh đếm trên đầu ngón tay trong trấn. Chuyện này khiến chưởng quầy vốn định cười tủm tỉm xem kịch vui cũng phải sốt ruột thay cho hắn.
Trời sắp sang đông. Mấy vị lão gia giàu có chắc đang bấm đốt ngón tay chờ ngày tuyết rơi. Than củi trong nhà đã trữ đủ, chỉ mong ngóng đến lúc được khoác lên mình mấy bộ áo lông chồn, áo da thú mua từ huyện thành, quận thành về. Nhưng với người nghèo thì cửa ải này gian nan hơn nhiều. Tuyết rơi đã lạnh, tuyết tan lại càng lạnh thấu xương. Thêm manh áo, mua đôi giày bông đều tốn tiền, đốt lò sưởi dùng than củi thực chất cũng là đang đốt tiền cả.

