Một khi cả hai phe Lương Mãng đều muốn tiêu diệt gọn thám tử của đối phương trên tuyến biên giới, biến kẻ địch thành những kẻ mù lòa, Lâm Phù tin vào trực giác của mình. Hắn tin rằng biên quân Lương Châu với binh lực chẳng hề dồi dào hơn phe mình, tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn mấy trăm du nỗ thủ chết ngay dưới mí mắt. Một khi kéo được kỵ quân chủ lực Bắc Lương vào chiến trường, chiến công lúc đó mới thực sự là to lớn ngút trời.Nhưng Lâm Phù hơi tiếc nuối vì chỉ có Đổng Trác chịu cùng hắn ngồi vào bàn cược. Trước đó, khi hắn đi diện kiến trì tiết lệnh Mộ Dung Bửu Đỉnh và Hồng Kính Nham - cộng chủ của Nhu Nhiên thiết kỵ, hòng thuyết phục bọn họ cùng triển khai cuộc đi săn quy mô lớn, thứ rất có khả năng sẽ khiến Lương Mãng đại chiến nổ ra sớm hơn dự kiến. Nào ngờ Mộ Dung Bửu Đỉnh, người cùng Đổng Trác đảm nhận mũi chủ công vào Lương Châu phòng tuyến, lại khinh khỉnh hừ lạnh. Hồng Kính Nham thì do dự không quyết, cuối cùng lấy cớ Nhu Nhiên thiết kỵ tạm thời nằm dưới quyền quản hạt của Mộ Dung trì tiết lệnh, nếu lão chưa hạ quân lệnh thì Nhu Nhiên thiết kỵ không tiện tự ý điều động hay khinh suất khơi mào chiến sự, tránh làm lỡ dở nam chinh đại lược của Thái Bình Lệnh.
Khi hắc hồ lan tử và du nỗ thủ bạch mã ngày càng tiến sát vào nhau, Lâm Phù chợt nhìn thấy một cảnh tượng hết sức khôi hài. Bên cạnh ngựa của hiệu úy Ngụy Mộc Sinh có một đứa nhóc miễn cưỡng lắm mới gọi được là thiếu niên, cưỡi trên lưng một con ngựa lớn, thoạt nhìn cứ như con ngựa đang cõng một hòn than nhỏ vậy. Đứa nhóc này không mặc khinh giáp chế thức Bắc Lương của du nỗ thủ, cũng chẳng đeo đao bên hông mà lại vác một thanh lương đao sau lưng, trông vô cùng kỳ dị. Lâm Phù đương nhiên không nghĩ rằng Bắc Lương thiết kỵ đã thiếu hụt binh nguồn đến mức thảm hại như thế. Bởi lẽ trong Lương Mãng đại chiến lần thứ nhất, tương truyền có một thiếu niên kỵ tốt đã theo chân Bắc Lương vương Từ Phượng Niên chinh chiến khắp vùng ngoài U Châu Hô Lô Khẩu, giết người như ngóe, chỉ dùng đôi quyền mà đấm chết cả trăm người. Lâm Phù bỗng bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào đội hắc hồ lan tử kia lại chẳng còn lấy một ai sống sót trở về báo tin, tám chín phần mười là bị kẻ này chặn giết. Lâm Phù không dám lơ là dù chỉ một chút, lập tức căng thẳng như lâm đại địch, hướng xung phong cũng cố ý hay vô tình mà né tránh đứa nhóc vác đao kia.
Trên chiến trường bên phía Gia Luật Sở Tài, một đội hơn năm mươi võ phu Đề Binh Sơn thúc ngựa xông lên dẫn đầu, ào ạt lao đến bủa vây chém giết hiệu úy du nỗ thủ Lý Hàn Lâm.

