Lục Đẩu lau bừa vết máu trên mặt, kết quả khuôn mặt vốn còn lờ mờ nhận ra được hình dáng, bị lau một cái liền trở nên nhem nhuốc. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy một bàn tay của Lý Thập Nguyệt: “Người Thanh Châu bọn ta luôn đề cao việc anh em ruột thịt cũng phải tính toán rõ ràng, nợ thì phải trả, đó là lẽ trời. Lý Thập Nguyệt ngươi nợ Lục Đẩu ta sáu mạng, đừng hòng quỵt nợ. Cho dù kiếp này không trả hết, kiếp sau vẫn phải tiếp tục trả… Cho nên, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục làm huynh đệ.”

