Trung niên hán tử lặn lội từ xa đến cứ đứng nghe lão nhân lải nhải, một tay dắt lừa, một tay xoa cằm, nét mặt cười như không cười.
Lão môn phòng cuối cùng cũng sực nhớ ra, bèn hỏi người này có quan hệ gì với gã thanh niên thiếu tâm nhãn kia. Hán tử đáp mình là sư phụ của y. Lão nhân nhe răng trợn mắt, nhã hứng trò chuyện vừa nổi lên lập tức tan thành mây khói, vội vàng phẩy tay, ra hiệu cho hắn mau đi tìm đồ đệ của mình.
Chiều tà bóng xế, lão nhân nhìn theo bóng lưng xa dần của người đàn ông không cưỡi lão mao lư kia, cái bóng trải dài trên mặt phố. Tự đáy lòng, lão cảm thấy cặp sư đồ này đều là những kẻ kỳ quái, nhưng nếu suy xét kỹ, lại chẳng thể nói rõ rốt cuộc kỳ quái ở chỗ nào.

