Một kiếm đã đủ để giết người, nhưng đã nói trả ba kiếm thì chắc chắn phải là ba kiếm.
Mà trong mắt đám đông, trung niên hán tử kia từ đầu đến cuối vẫn luôn chắp hai tay sau lưng. Trương Quân lúc này càng thêm chắc chắn, trên người kẻ này căn bản không hề có lấy một tia khí cơ dao động nào.
Tay chân lạnh toát, Trương Quân chẳng còn màng đến phong thái tông sư gì nữa. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, như thể đang cố tìm kiếm vị tuyệt đại cao thủ đang ẩn mình sau màn kia. Lời nói của hắn mang theo vài phần hoảng sợ không sao che giấu nổi: "Vãn bối Trương Quân của Kiếm Vũ Lâu, khẩn cầu tiền bối ra mặt gặp gỡ một phen, vãn bối nguyện ý thành tâm bồi tội!"Trung niên nhân quay đầu nhìn hai vị quan lớn của Ích Châu: "Ta không cần biết các ngươi làm quan gì, nhưng hôm nay cho dù Trần Chi Báo có đứng ở đây, cũng không cản được người ta muốn giết. Các ngươi không tin thì cứ việc dẫn binh tới, vài ngàn hay hàng vạn người, ta đều có thể đợi. Không đi gọi binh, bây giờ ta sẽ giết các ngươi; đi gọi binh rồi, ta vẫn sẽ giết các ngươi. Nhớ kỹ, đến lúc sắp chết, đừng nói đạo lý với ta."

