Lý Hoài Niệm quay đầu nhìn về phía thiếu nữ mà hắn đã dặn phải đứng chờ ở đằng xa kia, nàng đang xách theo chiếc giỏ hoa đan bằng tre, kiễng chân ngóng trông.
Hoa hạnh trong giỏ đã bán hết, hoa đào chỉ còn lại dăm ba cành.
Hắn mỉm cười quay đầu lại, thu liễm nụ cười, nhạt nhẽo liếc nhìn nữ tử của Kiếm Vũ Lâu một cái, không nói lời nào.
Trung niên hán tử hỏi: "Cuối cùng cũng chết tâm rồi sao?"

