Logo
Chương 2492: Tông sư Trung Nguyên tề tựu ngoài quan ải (11)

Vị khách khanh hạng bét trẻ tuổi kia dè dặt nhìn quanh, trong lòng thấp thỏm không yên. Hôm nay hắn vốn định lên Đại Tuyết Bình ngắm cảnh, sẵn tiện tìm cơ hội lân la làm quen với mấy vị tiền bối giang hồ có cùng nhã hứng. Nào ngờ lúc lên núi lại thông suốt lạ thường, ngay cả một bóng quỷ cũng chẳng thấy. Hắn vốn định quay gót trở về, nhưng nghĩ bụng đã lội tuyết hơn nửa canh giờ, cứ thế về thì không cam tâm, bèn mơ mơ màng màng đi thẳng vào Cổ Ngưu Đại Cương. Thực chất, những khách khanh cúng phụng tai to mặt lớn gần đỉnh núi đều đã sớm nhận được thông báo cấm túc, riêng tên thanh niên này căn bản không đủ tư cách để hạ nhân Đại Tuyết Bình phải tốn công chạy tới báo một tiếng. Thế là ma xui quỷ khiến, hắn lại vô tình nhìn thấy bóng dáng áo tím tựa như trích tiên đang đứng bên vách đá.

Đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy nàng kể từ khi ăn nhờ ở đậu tại Huy Sơn. Lần đầu gặp gỡ là ở Khoái Tuyết Sơn Trang, người "bằng hữu giang hồ" hóa danh Từ Kì kia trước lúc chia tay từng bảo hắn rảnh rỗi thì cứ đến Huy Sơn xem thử. Y còn nói trên đó có một nữ tử thích mặc áo tím, miễn cưỡng cũng coi như bằng hữu của y, đến Huy Sơn rồi sẽ có người chiếu cố. Lúc đó hắn chẳng hề bận tâm, nhưng giang hồ hiểm ác dễ sống đâu, nhất là loại bèo dạt mây trôi không gốc gác như hắn, đi tới đâu cũng chỉ nhận lại những cái nhìn khinh khỉnh. Cùng đường bí lối, hắn mới canh chuẩn thời cơ, mặt dày liều mạng xin "yết kiến" vị Huy Sơn Tử Y này. Vốn dĩ đã mang tâm lý vác xác đi nộp mạng, nào ngờ sau khi nữ tử kia nheo mắt đánh giá hắn một lượt, đại khái xác định hắn không to gan đến mức dám nói bừa, nàng lại như Bồ Tát hiển linh mà gật đầu đồng ý. Hắn chỉ nhớ, dưới ánh nhìn lạnh lẽo thấu xương ấy, mồ hôi hắn tuôn rơi như tắm, mãi đến lúc nàng rời đi từ lâu mà hắn vẫn còn thất hồn lạc phách. Sau dạo đó, hắn dọn đến Huy Sơn. Tuy chẳng thể một bước lên mây, nhưng rốt cuộc cũng có chốn dung thân, không còn phải vất vưởng trôi dạt trong giang hồ như một bóng cô hồn dã quỷ nữa. Hắn cũng chẳng dám trèo cao mong mỏi gì hơn, quanh năm suốt tháng có cái ăn cái mặc, thế là đã mãn nguyện lắm rồi.    Sau khi nhìn thấy nàng, hắn mới lấy lại can đảm, chật vật tiến lên từng bước. Chẳng rõ do đường tuyết khó đi hay bởi trong lòng kính sợ, mà bóng dáng khoác áo tơi ấy bước đi vô cùng gian nan.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng