Phụ nhân khẽ nhún vai, khéo léo hất văng đôi bàn tay của Ngô Lục Đỉnh ra: "Tiểu tử thối, cút sang một bên đi."
Ngô Lục Đỉnh kéo một chiếc ghế qua ngồi bên cạnh nàng, thu lại vẻ mặt bất cần đời, nghiêm túc hỏi: "Đại di, dì không lẽ thật sự thích tên tiểu tử đó rồi chứ? Hắn thì có gì tốt, chẳng qua là tướng mạo anh tuấn một chút, công phu khá hơn một chút, chức tước lớn hơn một chút, tuyệt đối không xứng với dì đâu!"Nạp Lan Du Cẩn cúi người, cong ngón tay gõ nhẹ lên trán nam tử trẻ tuổi: "Tiểu tử nhà ngươi đúng là chó nào đổi được tật ăn phân, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, đừng có mang bộ dạng nghiêm túc ra để nói đùa! Nữ tử trên thế gian này không yên tâm nhất chính là loại nam nhân như thế, chỉ sợ không dựa dẫm được!"
Ngô Lục Đỉnh liếc nhìn cảnh xuân kiều diễm nặng trĩu của phụ nhân đang đè lên mặt bàn bằng ánh mắt không có ý tốt, sau đó cố tình làm ra vẻ hoảng sợ đỡ lấy cái bàn: "Dì à, cẩn thận một chút, đừng đè sập bàn, lại phải đền bạc cho gã họ Từ đó!"

