Một cỗ xe ngựa dừng lại ở ngoại ô Lương Châu thành. Vị công tử trẻ tuổi hông đeo đao, giắt ngọc bội bước xuống xe, tay xách theo một bầu rượu Lục Nghĩ vừa mới mua. Hắn đưa mắt nhìn quanh, trên bình nguyên lác đác vài cây hồng, từng chùm quả vàng tươi trĩu nặng trên cành, miễn cưỡng vớt vát lại chút không khí bội thu cho vùng đất Tây Bắc vốn dĩ cằn cỗi này. Người thanh niên chậm rãi bước đi, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn những cây hồng quen thuộc ở xa xa gần gần. Hắn nhớ năm xưa thường lén ra khỏi thành dạo chơi nơi đây, buồn chán không có việc gì làm liền đặt cho chúng rất nhiều biệt danh. Cây hồng cách đó nửa dặm, cành lá vươn ra như nanh múa vuốt, được gọi là Quải Giáp, nếu nhìn vào lúc chạng vạng tối trông còn có chút đáng sợ. Cây hồng lùn sống nương tựa vào nó, mấy năm không gặp nay đã cao lên vài phần, nhìn sơ qua lại càng thêm trĩu quả, toàn thân vàng óng, tràn đầy hỉ khí, biệt danh năm xưa hắn đặt cho nó chính là Tiểu Hoàng Bào. Người thanh niên men theo một con suối nhỏ đã cạn trơ đáy tiếp tục tiến bước, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà tranh không có tường đất bao quanh, phía sau nhà mọc mấy cây thương du cổ quái nghiêng ngả.

