Từ Phượng Niên đưa tay làm động tác mời ngồi, dùng giọng quan Bắc Mãng đậm chất Cô Tắc châu cười nói: “Lần này bản vương thật sự thấy kỳ lạ rồi. Gia tộc của Gia Luật Thương Lang ngươi xưa nay luôn tự coi mình là dòng chính thống của Gia Luật tính thị, chẳng phải vẫn luôn xem gia tộc của hai ông cháu Gia Luật Hồng Tài, Gia Luật Đông Sàng là cừu địch sao? Các ngươi hận vị cố mệnh đại thần ba triều Gia Luật Hồng Tài kia đã phụ lòng tiên đế. Hơn nữa, nếu ngươi đã có thể ngồi ở đây, rõ ràng được xem là tâm phúc của Bắc Mãng thái tử điện hạ, cớ sao lần này lại giúp bọn chúng quay sang đâm sau lưng thái tử một nhát?”
Sắc mặt Gia Luật Thương Lang thoắt âm thoắt tình, do dự một lát rồi cuối cùng vẫn ngồi xuống, nghi hoặc hỏi: “Vì sao vương gia lại cho rằng ta đã kết minh với đám người Gia Luật Hồng Tài? Chuyện ám sát ngài là do Bắc Mãng thái tử điện hạ chỉ đạo, như vậy chẳng phải càng hợp tình hợp lý hơn sao?”
Từ Phượng Niên hỏi một đằng đáp một nẻo: “Trước khi rút đao ra khỏi vỏ vào ngày hôm nay, có phải ngươi đã ít nhất hai năm không hề xuất đao rồi không?”

