"Kể từ khi nhập cung, ta chưa từng rời khỏi Toại An thành nửa bước. Thỉnh thoảng ta cũng có lộ diện, nhưng số lần giao thủ với người khác không nhiều, người khiến ta nhớ được lại càng ít ỏi. Mấy chục năm gần đây, người đọc sách tên Tào Trường Khanh kia, rất..."
Hoạn quan trẻ tuổi bỗng trầm ngâm, dường như không biết phải miêu tả vị nho sinh Tây Sở phong thần ngọc lãng trong ký ức kia ra sao.
Đến cuối cùng, hoạn quan trẻ tuổi vẫn không đưa ra lời phán xét nào về Tào Trường Khanh của Tây Sở, cứ thế lướt qua. Hắn ngẩng đầu, nhìn Từ Phượng Niên, lần đầu tiên nghiêm túc cất lời hỏi: "Ngươi có định soán vị đăng cơ làm hoàng đế không?"

