Từ Phượng Niên đứng dậy, tiếp tục tìm kiếm trong Hồ Gia thành, tìm tất cả những đứa trẻ có đôi nét phảng phất dung nhan động lòng người của nàng. Có thể là đôi mắt giống nàng, sống mũi giống nàng, bờ môi giống nàng, bất kể là gì, chỉ cần có một phần tương tự cũng đủ rồi.
Đêm đã khuya, bốn bề yên tĩnh, Từ Phượng Niên vẫn chẳng thu được gì. Hắn đứng trên đầu thành Hồ Gia, khẽ thở dài, chuẩn bị lên đường đến tòa thành cuối cùng, Thạch Bi thành.
Chẳng hiểu vì sao, trong đầu hắn lại hiện lên vẻ mặt của tiểu hắc than khi nhổ chiếc răng cửa kia. Từ Phượng Niên bất giác mỉm cười, tự hỏi lòng, hay là quay lại nhìn nàng thêm một lần?
Ngôi cổ tự âm u, căn phòng có song cửa sổ mục nát, chiếc giường ván nhỏ hẹp, cái ghế đẩu gỗ xiêu vẹo, một chiếc nồi con bắc trên bếp, nếu tính cả túi lương thực nhỏ chôn dưới đất, thì đó chính là toàn bộ gia sản của nàng.

