Từ Phượng Niên thấy lòng mình có chút phức tạp. Trước trận chiến ở Cự Bắc thành, hắn từng hẹn với nàng rằng ngày sau sẽ cùng đi tìm người họ Ôn uống rượu. Chẳng hiểu vì sao, nàng dường như đã đổi ý. Lần trước, Từ Phượng Niên từng tới trấn nhỏ kia mời nàng, còn nhắn lời tới Huy Sơn Đại Tuyết Bình, vậy mà cứ như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín.
Từ lâu đã có những giang hồ hào khách mắt tinh nhìn thấy dị tượng trên đỉnh Huy Sơn. Nhất thời, cả chuyến đò xôn xao hẳn lên. Ngay cả Từ Bảo Tảo cũng ngẩng đầu, si mê nhìn về Khuyết Nguyệt lâu mờ mịt. Người chưa từng bước vào cửa võ đạo, thật ra tuyệt đối không thể nhìn rõ bóng dáng kia. Chỉ có điều, du khách trên đò dù có trợn to mắt đến đâu, cũng chỉ nhìn thấy đường nét của tòa lầu cao nhất thế gian ấy. Thế nhưng, ai nấy lại đều có cảm giác như đã tận mắt chứng kiến phong hoa tuyệt đại của Huy Sơn tử y, từng người hoa mắt thần mê, lòng dậy sóng.
Chỉ e không ai ngờ rằng, sau Lý Thuần Cương và Vương Tiên Chi, người có thể khiến cả một giang hồ cúi đầu, lại là một nữ tử.

