Bùi vương phi vừa định lên tiếng, đã bị Từ Phượng Niên một cước đá văng ra khỏi xe, sau đó được Thư Tu vươn tay bắt lấy. Ngư Ấu Vi lắc đầu, nhưng trên gương mặt gầy đi vài phần kia không hề lộ ra vui buồn, Từ Phượng Niên liếc nàng một cái rồi ngồi xuống gần cửa xe, móc rèm lên, nhìn bóng lưng mảnh mai của Thanh Điểu, dịu giọng cười nói: “Thế nào rồi?”

