Hai chiếc lâu thuyền đối địch, vốn đã tính toán kỹ độ sâu của Thanh Long Khê, sau khi bị thiếu niên gầy gò kia giẫm một cái, như có thần giao cách cảm mà đồng loạt giảm tốc. Thuyền riêng của nhà Hiên Viên muốn lặng lẽ kéo dãn khoảng cách, bỏ lại hai huynh đệ có tướng mạo khác biệt kia trên thuyền, nhưng chiếc thuyền phía trước tất nhiên sẽ không để cho bọn họ được như ý. Trong phút chốc, kiếm đã rút ra, đao đã ra khỏi vỏ, nhưng Hiên Viên Thanh Phong chỉ thấy thiếu niên với đôi tay gầy guộc như cành tre khô kia chẳng hề đoái hoài, ôm lấy kẻ họ Từ ra sau ván giường, hai tay siết chặt, nhất quyết không buông.

