Từ Phượng Niên bước ra khỏi thôn, ngoảnh đầu nhìn lại, nhớ đến sư phụ Lý Nghĩa Sơn từng có "Kiếm Đảm Thiên" nhắc đến muôn mặt đời thường, đại ý là khi lữ hành nơi nhà tranh thấy vài đốm lửa, suy nghĩ kỹ mới hay đó là cô thợ dệt chong đèn thêu thùa. Nghĩ đến đây, Thế tử điện hạ khẽ cười, thời niên thiếu hắn từng bỏ ra mấy trăm lượng bạc mua thơ, nhưng mua về toàn là những bài phong hoa tuyết nguyệt vô vị, giờ nhìn lại, vẫn là những vần thơ của Lý Nghĩa Sơn, tựa như cháo trắng dưa muối trong nhà tiểu nương tử Hứa Thanh, khiến lòng ấm áp.

