Ánh trăng thanh lãnh rọi xuống mái hiên khách điếm.
Đêm khuya tĩnh mịch, trong thành chỉ còn văng vẳng tiếng gõ chiêng của người tuần canh từ xa vọng lại.
Trong căn phòng lặng ngắt như tờ, Trần Thanh Sơn khoanh chân ngồi trên giường, hai mắt nhắm nghiền, nhịp thở bình hòa.
Khí tức âm lãnh ngưng thực tựa như dải lụa lượn lờ quanh thân, phập phồng co rút theo từng nhịp thở của hắn.

