Giữa bóng tối mịt mùng, Trần Thanh Sơn khẽ nhíu mày.
Hắn cảm thấy bản thân như đang cất bước giữa một màn đêm tăm tối vĩnh hằng, không chút ánh sáng.
Tiến vào mộng cảnh, hắn không nhìn thấy Liễu Dao, cũng chẳng thấy Đóa A Y hay Lâm Âm Âm.
Lại càng không thấy bóng dáng vị tỷ tỷ hờ Thẩm Lăng Sương đâu.

