"Nếu là chuyện Hoắc thừa tướng muốn mưu phản thì khỏi phải nói, cả Kinh thành này ai mà chẳng biết!"
Doanh Nghị thổi nhẹ móng tay, hờ hững nói.
"Không phải, là... là... đám người thừa tướng... muốn phế truất bệ hạ!"
"Ngươi nói cái gì?"
Ánh mắt Doanh Nghị chấn động! Lại có chuyện tốt thế này sao? Cứ như vậy thì chẳng cần phải đợi ba tháng nữa rồi!
"Bệ hạ, nô tỳ nói câu nào cũng là thật! Hôm đó nô tỳ thay nương nương thu dọn thư từ, thấy trong một bức thư có viết, lòng dân oán thán khắp nơi, đều do bệ hạ thất đức..."
"Ây da được rồi, chi tiết không cần nói. Tóm lại là bọn họ làm chuyện quá lớn, cần một kẻ gánh tội thay nên ta mới bị chọn trúng, đúng không?"
Doanh Nghị dứt khoát nói.
Cung nữ gật đầu thật mạnh.
"Bọn họ sao có thể làm vậy chứ?"
Tây Môn Phi Tuyết cảm thấy thật hoang đường.
"Nói vậy, những chuyện ở Giang Nam cũng không phải đều do bệ hạ làm?"
"Ha ha, ngươi xem ta không thượng triều, bọn họ có từng đến tìm ta đâu?"
Doanh Nghị cạn lời đáp.
"Được rồi, đây là tin tốt, cuối cùng ta cũng có thể nghỉ hưu! Cái cô... Hoa Thỉ kia! Ngự hoa viên không cần ngươi nhổ cỏ nữa, mau về hầu hạ nương nương nhà ngươi đi!"
"Tạ... tạ ơn bệ hạ!"
Cung nữ mừng rỡ khôn xiết, vội vã chạy về hướng hoàng hậu vừa rời đi!
"Bệ hạ, chuyện này chúng ta có cần chuẩn bị gì không?"
Tào tổng quản hơi lo lắng hỏi.
"Đương nhiên là phải chuẩn bị rồi! Đi! Hồi cung!"
Ba người vội vã trở về tẩm cung.
Tình thế cấp bách không thể chậm trễ, Doanh Nghị đặt mông ngồi phịch xuống trước bàn!
"Tiểu Tào!"
"Có nô tài!"
"Lấy ba bản chiếu thư trống ra đây!"
"Tuân chỉ!"
"Cao thủ!"
"Có thần!"
"Mài mực!"
"Rõ!"
Tây Môn Phi Tuyết liền đưa tay ra... sờ đầu Doanh Nghị!
Doanh Nghị: "..."
Tây Môn Phi Tuyết: "..."
"Bệ hạ, sao lại nhìn thần như vậy?"
"Mẹ kiếp, ta đâu có nhìn ngươi, ta đang nhìn một thằng đần! Ta bảo ngươi mài mực! Mực nước! Chứ không phải bảo ngươi sờ ta!"
"À à!"
Tây Môn Phi Tuyết vội vàng bắt tay vào mài mực!
Hắn còn tưởng bệ hạ quá sợ hãi nên mới muốn tìm hắn đòi an ủi cơ đấy!
Lúc này, Tào tổng quản đã lấy ra ba bản chiếu thư trống!
Doanh Nghị lập tức cầm bút lên bắt đầu viết!
"Bệ hạ, thứ ngài đang viết chẳng lẽ là Cần vương chiếu thư trong truyền thuyết sao?"
Tây Môn Phi Tuyết hơi kích động, cảm giác như bản thân sắp được chứng kiến một màn đại sự.
"Không phải, đây là Thiện vị chiếu thư!"
"...Hả?"
Tào tổng quản và Tây Môn Phi Tuyết tức thì ngây mẩn cả người.
"Ngươi xem, quy trình bình thường đều phải tam từ tam nhượng đúng không? Làm vậy phiền phức cho người ta biết bao. Chúng ta cứ đơn giản hóa quy trình đi, viết sẵn chiếu thư luôn, bọn họ vừa phái người đến, ta liền lấy chiếu thư ra đưa, thế là xong việc!"
Mấy thứ này càng rườm rà thì lại càng dễ nảy sinh vấn đề.
"Nhưng tại sao lại phải viết tận ba bản?"
Tây Môn Phi Tuyết khó hiểu hỏi.
"Làm sao ngươi biết được trong tam lão đăng kia ai sẽ lên làm hoàng đế chứ? Vậy nên ta viết cho mỗi người một bản, đỡ để bọn họ phải đánh nhau tranh giành. Sao? Ngươi cũng có hứng thú à? Ta cũng có thể viết cho ngươi một bản đấy."
"Thật sao?"
Hai mắt Tây Môn Phi Tuyết sáng rực lên, nếu mang được thứ này về, có thể nói là làm rạng rỡ tổ tông rồi.“Thật cái rắm!”
Tào tổng quản gõ thẳng một cú vào đầu hắn.
Tiểu tử này đúng là hơi ngốc thật!
“Bệ hạ...”
“Ây da, ngươi đánh hắn làm gì? Vốn dĩ đầu óc đã chẳng thông minh, lỡ đánh cho ngu luôn thì tính sao? Đi, lấy thêm mấy bản chiếu thư tới đây!”
Tào tổng quản: “...”
Tào tổng quản hết cách, đành đi lấy thêm mấy bản chiếu thư mang tới.
Doanh Nghị vung bút, nhoáng cái đã viết xong thêm hai bản.
“Nào, cao thủ! Bản này tặng ngươi, sau này cố gắng lên, vị trí của ta sẽ là của ngươi!”
“Ờm... Tạ ơn bệ hạ!”
“Còn tiểu Tào.”
“Có nô tài.”
“Bản này tặng ngươi!”
Tào tổng quản: “...”
“Bệ hạ, nô tài cũng có phần sao?”
“Có gì lạ đâu, ngươi thì kém người ta ở điểm nào chứ? Tự tin lên chút xem nào! Chẳng lẽ ngươi không muốn tạo ra một vương quốc chỉ toàn thái giám sao?”
Tào tổng quản: “...”
Nếu vậy thì quốc gia này còn tồn tại tiếp thế nào được?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hành động này của bệ hạ quả thật khiến người ta cảm động.
Ít nhất... ngài ấy cũng xem y là một con người.
“Bệ hạ, vậy mấy bản này là sao?”
“Viết thêm vài bản, chỗ điền tên cứ để trống, sau này ai muốn ta sẽ cho người đó. Vương hầu khanh tướng, há cứ phải là con nhà nòi!”
Tào tổng quản: “...”
Lần đầu tiên y thấy có người dùng câu này như vậy.
Thôi được rồi, ngài vui là được.
Chớp mắt ba ngày đã trôi qua, Doanh Nghị vẫn luôn chờ ba lão già kia gọi mình lâm triều! Trong khoảng thời gian này, hắn đã viết vô số bản chiếu thư, dự định sau này sẽ dùng thứ này để ban thưởng.
Thế nhưng ngay tối hôm đó, Tào tổng quản lại vội vã chạy vào.
“Bệ hạ, không hay rồi! Bên ngoài đang đồn ầm lên rằng bệ hạ có con rơi!”
Doanh Nghị: “...”
“Nói xàm gì thế? Trước đây ta chỉ là một tên ngốc, ba nữ nhân kia vẫn còn nguyên vẹn, ta moi đâu ra con rơi chứ!”
“Ờm, là nô tài lỡ lời, là con rơi của tiên đế!”
Tào tổng quản liếc nhìn Doanh Nghị.
Doanh Nghị: “...”
“Thế thì bình thường. Lão cha nhà ta thì có chuyện gì mà không dám làm chứ!”
Tào tổng quản: “...”
Không hổ là bệ hạ, chuyện rơi lên đầu cha mình thì lại thấy bình thường.
“Kẻ đó thế nào? Bao nhiêu tuổi rồi?”
“Khoảng mười lăm tuổi! Trông không giống bệ hạ... à không, không giống tiên đế cho lắm, ngược lại có nét hao hao quốc cữu gia.”
“Ý ngươi là thái hậu?”
Tào tổng quản ngậm miệng không đáp.
“Mẹ kiếp, vậy chẳng phải là chuyện xảy ra lúc cha ta vẫn còn sống sao?”
Quả không hổ danh là Tần Lục vương!
“Bệ hạ, nghe đồn tiểu tử kia là thần đồng nổi tiếng quanh vùng Kinh thành. Ba tuổi biết ngàn chữ, năm tuổi biết ngâm thơ, bảy tuổi đã thuộc làu kinh thư! Hơn nữa còn nổi tiếng hiếu thuận. Mùa đông dưỡng mẫu muốn ăn cá, hắn liền dùng hơi ấm cơ thể làm tan băng trên mặt sông, rồi câu cá mang về cho bà.”
“Mùa hè dưỡng mẫu muốn ăn băng, hắn lại bán y phục của mình lấy tiền đi mua băng cho bà.”
Tây Môn Phi Tuyết đầy vẻ khâm phục nói.
Doanh Nghị: “...”
“Mụ già này còn khó hầu hạ hơn cả thái hậu nữa, toàn đòi ăn đồ trái mùa! Tông nhân phủ bên kia nói sao rồi?”
“Nghe nói đã xác nhận thân phận rồi! Nhưng điều này cũng chẳng chứng minh được gì.”
Đám người Tông nhân phủ bên kia đều mờ mắt vì tiền cả rồi, chỉ cần đút lót cho bọn họ chút đỉnh, ai cũng có thể làm con trai của tiên đế.
“Thế cũng tốt. Quyết định vậy đi, người ta chân ướt chân ráo mới đến, ta làm ca ca cũng chẳng có quà cáp gì, đành tặng hắn một bản truyền vị chiếu thư vậy! Tiểu Tào, ngươi giúp ta mang qua đó đi.”Tào tổng quản: “...”
Vốn là một thứ vô cùng quan trọng, sao qua tay Bệ hạ lại trở nên rẻ rúng, chẳng đáng một xu thế này.
“Tuân chỉ!”
Tào tổng quản cầm truyền vị chiếu thư lui xuống.
Quan phủ, phủ đệ của đương triều thái sư Quan Dục, rộng gần trăm mẫu.
Chỉ riêng hai con sư tử đá trước cửa đã được tạc từ kỳ thạch vận chuyển từ Giang Nam tới.
Người đời đều biết, Quan thái sư đặc biệt yêu thích kỳ thạch! Hoàng đế đương triều vì muốn hiếu kính thái sư nên đã lập ra Hoa Thạch Cương, chuyên lùng sục kỳ thạch khắp nơi để dâng cho lão.
Lúc này, trước cổng Quan phủ có một đám nô bộc đang túc trực, quản gia trong phủ cũng đích thân đứng chờ ở ngoài.
Hôm nay chính là ngày sinh thần của cửu di thái nhà Quan Dục, vì vậy có rất nhiều quan viên trong Kinh thành đến chúc thọ.
