“Tên bạo quân kia muốn Tào thái giám lui xuống rồi. Bây giờ trong cung điện, tâm phúc của hắn có hai người, một là Tào thái giám, người còn lại là Tường thái giám! Vị trí Xưởng đốc Đông xưởng này, ắt sẽ rơi vào tay y. Lễ của chúng ta đã đưa sang chưa?”
“Đưa sang rồi! Y cũng là hạng tham tài, ai đến cũng không từ chối, nhưng Thúc Viễn à, ngươi làm vậy thì bên vương gia e là khó ăn nói đấy! Dù sao tổn thất của chúng ta lần này cũng khá thảm trọng!”
“Chẳng tính là tổn thất gì cả. Loại làm ăn thất đức như thế chỉ làm tổn hại thanh danh của vương gia, bỏ sớm vẫn hơn. Huống hồ tên bạo quân kia đã sai hoàng hậu và Hiền phi thu nhận ăn mày, rõ ràng là đã để mắt tới mối làm ăn này, sớm muộn gì cũng sẽ ra tay.
Nhưng lúc này, vốn dĩ chỉ mình chúng ta chịu thiệt, giờ lại thành bốn nhà cùng gánh! Thành ra tổn thất trái lại còn giảm đi!”

