"Việc đầu tiên, chọn ra một kẻ dẫn đầu trước đã... Ngươi đi."
Doanh Nghị cầm cây gãi ngứa, chỉ vào kẻ có tướng mạo uy mãnh nhất trong số năm người.
"Từ hôm nay trở đi, mọi hành động của đại quân trên đường đều do ngươi phụ trách. Bốn kẻ kia, nếu đứa nào có dị nghị, ngươi cứ việc chém đầu chúng cho trẫm."
Doanh Nghị rút Kim long bảo kiếm ra, ném thẳng cho đối phương.
Triệu Vận kinh ngạc đón lấy bảo kiếm.
"Chẳng lẽ Bệ hạ không đích thân chỉ huy sao?"
"Nói thừa! Trẫm làm sao biết mấy cái trò này. Mẹ kiếp, trẫm ngoài ăn ngủ ỉa đái với chửi bới ra thì ở những phương diện khác rặt là một tên phế vật. Nhiều người thế này mà để trẫm chỉ huy sao? Bọn họ không chết rấp giữa đường đã coi như trẫm cao tay lắm rồi!"
Đám người: “……”
Bệ hạ à, ngài hình như đang tự chửi luôn cả mình rồi đó!!!
"Còn nữa, chuyện này trẫm đã giao cho ngươi, nhưng nếu trên đường xảy ra bất trắc gì, trẫm sẽ tìm ngươi tính sổ. Đến lúc đó, đừng nói là cái mạng của ngươi, ngay cả mồ mả tổ tiên nhà ngươi trẫm cũng đào xới lên cho bằng sạch."
Triệu Vận: “……”
Chuyện này hoàn toàn khác với mệnh lệnh mà gã nhận được. Nghĩa phụ ra lệnh cho gã phải tìm mọi cách ngáng chân Doanh Nghị, bởi vì lão sợ Doanh Nghị sẽ nhân cơ hội này nắm quyền kiểm soát quân đội.
Thế nên, lão mới dặn dò gã phải cố gắng gây thêm phiền phức cho Bệ hạ trong mọi việc.
Nhưng vấn đề là gã còn chưa kịp ra tay, Doanh Nghị đã giao phó toàn bộ quyền hành cho gã rồi.
Hoàn toàn không hề có ý định tranh quyền đoạt vị.
Thế này thì gã phải làm sao đây? Bây giờ mà ngáng chân thì chẳng khác nào tự ngáng chân chính mình sao?
Nhưng trớ trêu thay, đúng lúc này, càng sợ cái gì thì cái đó lại tới!
Mấy tên binh sĩ khoác vai bá cổ nhau từ bên ngoài đi vào, nhìn cái dáng vẻ chân nam đá chân chiêu, eo mỏi gối chùn kia, rõ ràng là đêm qua đã ăn chơi trác táng rất vui vẻ!
Trong khoảnh khắc đó, Triệu Vận chỉ hận không thể chết quách cho xong.
"Ô hay, mấy tên này còn ra vẻ bề trên hơn cả trẫm sao? Trẫm nhớ đã dặn giờ này tập hợp rồi mà nhỉ? Tiểu Tào, trẫm nói không sai chứ?"
"Bẩm Bệ hạ, không sai ạ! Chính là giờ này."
Tiểu Tào cung kính đáp lời.
"Nào, Tiểu Triệu, lôi mấy tên kia lên đây cho trẫm!"
"Bệ hạ!"
"Trẫm bảo ngươi lôi người lên đây!"
Triệu Vận hết cách, đành phải dẫn mấy người đó tới!
Vừa bước lên, sắc mặt của mấy tên hiệu úy đều xám xịt, vô cùng khó coi.
Bởi vì trong đám lính kia cũng có người của bọn họ.
"Vận ca? Sao thế? Gọi bọn đệ tới đây làm gì?"
Kẻ bị dẫn tới mơ mơ màng màng hỏi.
"Đừng có làm càn, Bệ hạ đang ở đây!"
Triệu Vận vội vàng quát khẽ.
"Bệ hạ?"
Gã kia mang theo đôi mắt say lờ đờ nhìn sang!
"Ô kìa, Bệ hạ!"
Gã cười hì hì, chắp tay hành lễ.
"Thỉnh an Bệ hạ, tiểu nhân có mắt như mù, không nhìn thấy Bệ hạ. Bệ hạ trông đẹp thật đấy! Giống như... giống như mấy ả đàn bà trong kỹ viện vậy!"
"To gan!"
Sắc mặt Tiểu Tào thoắt cái biến đổi!
"Người đâu, mau bắt lấy tên cuồng đồ này cho ta!"
Triệu Vận lập tức quỳ sụp xuống.
"Cầu xin Bệ hạ khai ân! Ngô Tam Thối chỉ là say rượu lỡ lời, tuyệt đối không phải cố ý! Kính xin Bệ hạ niệm tình gã từng nhiều lần lập công mà tha cho gã một mạng!"
"Ồ? Ngươi nói gã từng nhiều lần lập công sao? Vậy thử nói xem gã đã lập được công cán gì?"
"Gã... gã..."
Triệu Vận nhất thời cứng họng. Ngô Tam Thối quả thực đã tham gia không ít chiến dịch, nhưng phần lớn đều là vừa khai chiến đã co giò bỏ chạy. Gã có thể ngồi lên được cái ghế phó hiệu úy này, hoàn toàn là nhờ người ta nể mặt thân phận nghĩa tử của Triệu đại tướng quân mà thôi."Ha ha, công lao của lão tử nhiều vô kể! Trong chiến dịch Thiên Lang Sơn, lúc đi ngang qua một ngôi làng nhỏ, lão tử vung đao chém xuống, giết sạch toàn bộ người trong làng! Hơn ba mươi cái đầu người đấy, giúp lão tử thăng được một cấp!"
"Sát lương mạo công à!"
"Bệ hạ, không phải..."
Triệu Vận tức giận đạp thẳng một cước vào người Ngô Tam Thối!
"Ngươi đạp ta làm gì? Những gì ta nói đều là sự thật!"
"Ngươi mau tạ lỗi với Bệ hạ đi!"
Ngô Tam Thối lầm bầm vài tiếng, sau đó chắp tay vái Doanh Nghị một cái.
"Bệ hạ, tiểu nhân có lỗi, là tiểu nhân có mắt không tròng, kính xin ngài... tha thứ..."
Nói xong, gã gục gặc đầu, cười hề hề nhìn Doanh Nghị.
"Chậc, trước khi xuất quân mà ngươi lại đi uống rượu, thế này hình như hơi không ổn nhỉ?"
"Hắc hắc, Bệ hạ, ngài còn quá trẻ. Đánh trận đâu có dễ dàng như vậy. Ta không mời bọn họ ăn uống rượu thịt, làm sao bọn họ phục ta được! Không phục ta, đội quân này làm sao mà... dẫn dắt!"
"Bệ hạ, ta cứ nói thẳng với ngài thế này, không có những người cấp dưới như bọn ta giúp ngài trông coi quân đội, ngài ngay cả cửa cũng chẳng ra khỏi được đâu!"
Triệu Vận tức đến sôi máu.
"Bệ hạ..."
"Ây, không cần nói nhiều. Ta không phải người nhỏ mọn, kẻ có bản lĩnh thì có chút tính khí cũng là lẽ thường tình!"
Triệu Vận lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Kiếp sau chú ý một chút là được!"
"Hả?"
"Lôi ra ngoài, chém!"
Binh sĩ Hắc Băng Đài ở hai bên tả hữu Doanh Nghị lập tức tiến lên.
Còn Ngô Tam Thối dù đại nạn rớt xuống đầu nhưng lúc này vẫn ung dung tự tại.
"Bệ hạ, ngài chém ta cũng chẳng sao, nhưng đội quân này ngài e rằng không dẫn đi được đâu. Ngô Tam Thối ta lăn lộn trong quân dựa vào chính là nhân mạch! Ngài dám động đến ta ư? Thử hỏi xem các huynh đệ của ta có đồng ý hay không!"
"Không đồng ý!"
Trong đám đông lập tức vang lên tiếng la hét.
Những kẻ cùng uống rượu với Ngô Tam Thối, cùng với một vài tiểu đội trưởng, tất thảy đều bước ra.
"Bệ hạ, ngài hẳn cũng không muốn quân đội hoa biến chứ?"
Ngô Tam Thối đắc ý nói.
"Ái chà, ngươi nói có lý đấy!"
Doanh Nghị hít sâu một hơi!
Ngô Tam Thối nghe vậy thì trong lòng thầm mừng rỡ, gã đã hoàn thành mệnh lệnh của Đại tướng quân rồi! Cứ thế này, uy vọng của tiểu hoàng đế trong quân đội sẽ giảm sút nghiêm trọng!
"Vậy thì đừng chém nữa, đánh chết tươi cho ta!"
"Hả?"
Toàn bộ tướng sĩ đều ngây người.
"Bệ hạ, ngài giết ta, trong quân..."
"Hoa biến chứ gì? Ta biết, vậy thì giết hết! Những kẻ vừa bước ra, có một tính một, chém sạch toàn bộ!"
Đám đội trưởng vừa bước ra lập tức chết lặng!
Chỉ thấy Doanh Nghị bỗng nhiên bật cười, lao thẳng ra ngoài!
"Đến đây! Chẳng phải muốn hoa biến sao? Cái đầu trên cổ lão tử đang ở ngay đây, các ngươi bước tới mà chém!"
Hắn lao thẳng đến trước mặt một tên ngũ trưởng đang đứng đực mặt ra, dùng tay ghì chặt lấy đầu gã.
"Nào, chém ta!"
Doanh Nghị rút phắt bảo kiếm ra nhét vào tay đối phương, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn tột độ!
"Bệ... Bệ hạ..."
"Chém ta đi!"
"Tiểu nhân... tiểu nhân..."
"Ta bảo ngươi chém ta!"
Phịch!
Tên đó quỳ sụp xuống đất!
"Bệ hạ, cầu xin ngài khai ân! Đều do Ngô Tam Thối ép chúng tiểu nhân phải đứng ra. Nếu chúng tiểu nhân không làm theo, lúc trở về, gã sẽ lấy mạng chúng tiểu nhân mất!"Kéo theo cái quỳ của y, đám đội trưởng, ngũ trưởng vừa bước ra cũng đồng loạt quỳ sụp xuống!
"Bệ hạ, xin tha mạng!"
"Đều do Ngô Tam Thối ép buộc chúng tiểu nhân! Cầu xin Bệ hạ làm chủ cho chúng tiểu nhân!"
Thoáng chốc, tất cả mọi người đều quỳ rạp xuống đất!
【Chúc mừng Bệ hạ bước đầu nắm giữ quân đội, ngăn chặn được binh biến, đặc biệt ban thưởng: Ta tức quân tâm!】
【Ta tức quân tâm: Khi Bệ hạ hiện diện trong quân, tinh thần đoàn kết của quân đội sẽ tăng lên cực hạn. Trừ khi Bệ hạ tử vong, nếu không quân đội tuyệt đối không tan rã!】
Ngô Tam Thối lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ ngông cuồng lúc trước, chỉ biết ngồi bệt dưới đất, toàn thân run rẩy. Gã nằm mơ cũng không ngờ, tiểu hoàng đế lại cứng rắn đến vậy!
Doanh Nghị mang vẻ mặt xúi quẩy quay trở lại!
"Còn ngây ra đó làm gì? Đập chết gã cho ta!"
"Nặc!"
Tam Bảo mặt không đổi sắc, giật phắt lấy thanh trường thương từ tay tên thị vệ bên cạnh. Y dồn lực vào hai cánh tay, chỉ nghe một tiếng "rắc" vang lên, thanh trường thương đã bị bẻ gãy thành hai đoạn côn!
"Bệ hạ, khoan đã, tiểu nhân..."
Binh!
