“Ban đầu, Lưu đại nhân còn khá hăng hái, chiêu hàng được mấy tên đầu lĩnh giặc cỏ, thậm chí còn thu hồi lại một mảng lớn đất đã mất. Vốn dĩ chúng ta đều tưởng ngày lành sắp tới rồi, ai ngờ về sau lại đột ngột dừng lại. Thậm chí còn rút lui mất một phần!”
Tây Môn Cô Thành vô cùng buồn bực!
Thật ra hắn còn một câu chưa nói ra, đó là có mấy lần rõ ràng đã sắp thắng đến nơi, vậy mà phút chót lại bỏ cuộc! Đó mới là chuyện khiến người ta tức nhất!
“Xem ra Lưu đại nhân đã gặp phải nan đề rồi! Nhưng không sao, có nan đề thì cứ để lão tự giải quyết. Hôm nay là tư yến, không nhắc tới mấy chuyện khiến người ta phiền lòng ấy nữa!”

