“Này, đừng trách trẫm không chiếu cố các khanh!”
Doanh Nghị cầm bút lên, viết xuống mảnh giấy bên cạnh hai chữ “hứa khả”!
“Tờ xuất binh hứa khả chứng này, chỉ cần mười vạn lượng! Ôi trời ơi, đến trẫm còn thấy mình quá lương thiện. Đây là thứ gì? Đây chính là binh quyền đấy! Các khanh nói xem, nếu binh quyền nằm trong tay các khanh, chẳng phải có thể gạt trẫm sang một bên sao? Đến lúc đó, các khanh muốn làm gì mà chẳng được? Thế mà thứ quan trọng như vậy, bây giờ chỉ bán mười vạn lượng!”
Mọi người: “……”

