Logo
Chương 32: Ta vậy mà lại là Tử linh pháp sư

Dựa theo những tác phẩm phim ảnh và hoạt hình ở kiếp trước mà nói.

Thư viện yên tĩnh, ánh nắng ấm áp, cộng thêm cảnh cô nam quả nữ chung một phòng. Từng ấy yếu tố gộp lại, bình thường mà không xảy ra chuyện gì thì thật sự không hợp lý chút nào.

Thế nhưng bây giờ, trọn vẹn hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.

Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

"La Hạ tiên sinh, đưa giúp ta quyển 《Mộ Sắc Sâm Lâm thực vật thảo dược học》 kia được không? Đó là cuốn cuối cùng rồi."

La Hạ thở phào một hơi, đưa sách cho Ngải Mễ Lợi Á đang đứng trên thang.

Nàng nhận lấy, kiễng chân nhét vào tầng cao nhất của giá sách, sau đó vỗ vỗ tay, cúi đầu mỉm cười với hắn:

"Xong rồi!"

Mất hai tiếng đồng hồ, nhiệm vụ ủy thác dọn dẹp thư viện cuối cùng cũng hoàn thành.

Nhìn chung, công việc nhẹ nhàng hơn La Hạ tưởng tượng nhiều.

Hai người chủ yếu dành thời gian để kiểm tra và phân loại, còn việc bưng bê nặng nhọc tốn sức thì chẳng có bao nhiêu.

Có lẽ do ý thức của giới pháp sư khá cao, hiếm khi có chuyện nhét sách bừa bãi.

Trái ngược với vẻ nhàn nhã của La Hạ, Ngải Mễ Lợi Á lại mệt bở hơi tai.

Ngay từ đầu, nàng đã xung phong nhận việc phân loại và sắp xếp, để La Hạ ở bên dưới đưa sách lên.

Lúc này khuôn mặt nàng đỏ bừng, bám tay vịn leo xuống thang mà vẫn không ngừng thở dốc.

Thể lực đúng là không được tốt cho lắm.

Dù vậy, cứ đi đi lại lại liên tục suốt hai tiếng trong thư viện, La Hạ tuy không mệt nhưng cũng thấy hơi khát.

Hắn theo bản năng thi triển tạo thủy thuật.

Một pháp trận màu lam mở ra bên người, dòng nước mát lạnh từ đó tuôn ra, rơi chuẩn xác vào miệng hắn.

Từ khi học được tạo thủy thuật, La Hạ cảm thấy lượng nước uống mỗi ngày của mình đã vượt chỉ tiêu trầm trọng.

Phải thừa nhận rằng, nếu kiếp trước có tạo thủy thuật, hắn căn bản chẳng cần mua mấy cái đồng hồ thông minh để nhắc nhở bản thân uống nước làm gì.

Hễ khát là ngâm xướng niệm chú, dòng nước trực tiếp chảy thẳng vào miệng, vừa đơn giản lại tiện lợi.

Nếu có thêm đủ loại hương vị để lựa chọn nữa thì quả là hoàn mỹ.

"La Hạ tiên sinh thật gian xảo!"

Ngải Mễ Lợi Á xích lại gần, nhìn chằm chằm vào hắn.

"Vậy mà lại lén uống một mình, ta cũng muốn uống."

"Vậy ngươi đưa cốc đây, ta rót cho."

Ngải Mễ Lợi Á chớp chớp mắt.

Nàng hơi do dự một chút.

Sau đó ngửa mặt lên, chỉ chỉ vào cái miệng nhỏ đang hơi hé mở của mình.

La Hạ: "..."

Là do hắn nghĩ bậy sao?

Sao hắn cứ thấy làm như vậy có chút... không ổn cho lắm nhỉ?

Nhưng nhìn vẻ mặt "ta thật sự rất khát" kia của Ngải Mễ Lợi Á, La Hạ lập tức cảm thấy đúng là mình đã nghĩ nhiều rồi.

Làm việc chăm chỉ suốt hai tiếng đồng hồ, nói không chừng nàng khát thật.

Nghĩ tới đây, La Hạ giơ tay lên, điều khiển dòng nước mát lạnh từ từ chảy vào miệng Ngải Mễ Lợi Á, đảm bảo không rơi ra ngoài giọt nào.

Ngải Mễ Lợi Á híp mắt lại, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.

Bộ dạng này của nàng khiến La Hạ nhớ tới chính mình khi uống coca ướp lạnh vào mùa hè kiếp trước.

Không đúng! Hắn uống coca cũng chẳng hưởng thụ đến mức như Ngải Mễ Lợi Á.

Chẳng phải chỉ là nước từ tạo thủy thuật thôi sao? Chẳng lẽ lại có hương vị gì khác thật?

La Hạ cũng tự cho mình một ngụm.

Làm gì có...

"Nước của ngươi thật ngon, La Hạ tiên sinh." Nàng liếm môi vẻ chưa đã thèm, đôi mắt còn sáng lấp lánh.

La Hạ vội vàng ngắt lời: "Dừng, dừng lại ngay!"

...

Hoàn thành nhiệm vụ ủy thác, hai người không lập tức rời đi.Theo thói quen, mỗi ngày Ngải Mễ Lợi Á đều nán lại thư viện một lát, lật xem vài cuốn sách, tìm tòi xem có phát hiện gì mới mẻ không.

La Hạ thầm nghĩ, dù sao cũng đã cất công tới đây, chi bằng thử trải nghiệm xem các pháp sư bình thường nâng cao thực lực ra sao. Hắn tiện tay rút một quyển sách trên giá, tìm chỗ trống bên cửa sổ rồi ngồi xuống.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cao rọi vào, ấm áp phủ lên người.

Chiếu đến mức khiến người ta chỉ muốn lăn ra ngủ.

Hắn lật mở trang sách, ánh mắt lướt qua những hàng chữ chằng chịt nhưng chẳng lọt vào đầu chữ nào, chỉ chăm chăm xem mấy hình minh họa.

Chán nản, hắn ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện.

Ngải Mễ Lợi Á đang cúi đầu đọc sách, đuôi tóc đuôi ngựa đỏ rực rũ xuống bên vai. Ánh nắng rọi lên góc nghiêng của khuôn mặt, khiến nàng trông yên tĩnh lạ thường.

"La Hạ tiên sinh."

Nàng chợt ngẩng đầu lên.

Ánh mắt La Hạ còn chưa kịp thu về, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của nàng.

Ngải Mễ Lợi Á hơi sửng sốt, rồi theo bản năng đưa tay sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, khẽ hỏi: "Mặt... mặt ta dính gì sao?"

"Không có." La Hạ chột dạ thu hồi ánh mắt.

Hắn lật úp quyển sách trong tay lại, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra: "Ngươi đang đọc sách gì thế?"

Ngải Mễ Lợi Á giơ bìa sách cho hắn xem, 《Phân tích kết cấu thuật thức ma pháp》, một quyển sách khá dày, nhìn thôi đã thấy nhức đầu.

Đến lượt nàng hỏi: "Còn La Hạ tiên sinh thì sao?"

La Hạ lật bìa sách lại cho nàng xem.

Nàng ghé sát vào nhìn thoáng qua, lập tức ngẩn người.

"Hả? Với trình độ của ngài mà vẫn đọc loại sách cơ bản như 《Kiến thức ma pháp phổ thông》 sao?"

Mặt già của La Hạ không khỏi đỏ ửng.

Nếu tính theo tiêu chuẩn kiếp trước, cuốn này đại khái chỉ ở trình độ sách vỡ lòng cho học sinh tiểu học, giới thiệu sơ lược về các khái niệm cơ bản của ma pháp, lịch sử phát triển cùng một vài kiến thức thường thức.

Nhưng ngặt nỗi chỉ có mỗi quyển này là nhiều hình minh họa thôi.

Hắn mặt không đổi sắc, tim không đập thình thịch, bình thản đáp: "Nền tảng cần phải vững chắc mới được."

Ngải Mễ Lợi Á cái hiểu cái không gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói:

"Ồ, hóa ra là vậy sao? Thảo nào La Hạ tiên sinh lại nhanh như thế, ta thấy cả Ma Pháp Sư hiệp hội này chẳng có ai nhanh bằng ngài đâu."

La Hạ: "..."

Hắn quyết định đổi chủ đề.

Liếc nhìn quyển sách dày cộp khiến người ta vừa thấy đã muốn ngủ gật trong tay Ngải Mễ Lợi Á, La Hạ bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.

"Ta nhớ ngươi từng nói, nền tảng lý thuyết của ngươi rất vững?"

Đôi mắt nàng lập tức sáng rực lên.

"Đúng vậy! La Hạ tiên sinh muốn hỏi ta vấn đề gì sao? Cứ tự nhiên hỏi đi! Đảm bảo sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng!"

La Hạ ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi:

"Ngươi cảm thấy con người, động vật, ma vật... có điểm gì tương đồng không?"

Ngải Mễ Lợi Á ngẩn người.

Nàng nghiêng đầu ngẫm nghĩ một lúc, dè dặt lên tiếng: "Ưm... Đều có sinh mệnh chăng?"

"Ngoài điều đó ra thì sao?"

Nàng khẽ nhíu mày, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

Đây chính là cơ hội hiếm hoi để thể hiện trước mặt La Hạ tiên sinh, nàng nhất định phải suy nghĩ thật cặn kẽ rồi mới trả lời.

Một lúc lâu sau, nàng mới cất lời: "Bất luận là sinh vật nào cũng đều do thể xác, ý thức và linh hồn cấu thành. Bất kể cao thấp sang hèn, tất cả sinh vật đều sở hữu năng lượng sinh học của riêng mình."

Nàng tiếp tục quơ tay múa chân mô tả: "Ở nguyên thủy ma pháp chủ nghĩa giáo phái của chúng ta, loại năng lượng sinh mệnh này được gọi là 'linh năng'."

Nàng ngẩng đầu lên, hơi ngượng ngùng nói: "Điểm tương đồng giữa tất cả các sinh vật, e rằng cũng chỉ có 'linh năng' thôi, còn lại ta thực sự không nghĩ ra được gì nữa."La Hạ cúi đầu lẩm bẩm.

Kim thủ chỉ giúp hắn cứ giết chết sinh vật là nhận được điểm kinh nghiệm. Chẳng lẽ điểm kinh nghiệm này chính là loại năng lượng sinh vật mà Ngải Mễ Lợi Á vừa nhắc tới?

Nói vậy, quá trình hắn chém giết chính là đang trích xuất linh năng từ trong cơ thể sinh vật ra ngoài sao?

Ngẫm lại, đúng là có khả năng này thật.

Nhưng nguồn năng lượng này rốt cuộc có tác dụng gì? Và làm thế nào chúng lại chuyển hóa thành tri thức ma pháp được?

Giữa lúc hắn đang mải suy nghĩ, Ngải Mễ Lợi Á bỗng nhiên nói thêm:

"Nhưng mà, những kẻ có khả năng tùy ý lợi dụng và trích xuất linh năng từ cơ thể người khác, trong lịch sử có một danh xưng chuyên biệt."

Nàng hạ thấp giọng, như thể sợ bị ai đó nghe thấy:

"Tử linh pháp sư."

La Hạ: "..."

Mẹ nó, ta vậy mà lại là tử linh pháp sư.

"Ngải Mễ Lợi Á," hắn đặt quyển sách trong tay xuống, trịnh trọng nói: "Ngươi có thể dạy ta không? Về cấu trúc ma pháp của quang chiếu thuật ấy, ta vẫn chưa biết môn này."

Ngải Mễ Lợi Á ngẩn người.

"Hả hả hả?"

Quyển sách trong tay nàng suýt chút nữa thì rơi xuống: "Để ta dạy cho La Hạ tiên sinh sao?"