Màn đêm đen như mực.
Phương Hàn ngồi khoanh chân trên bồ đoàn trong tĩnh thất, nội khí màu xanh sẫm chậm rãi vận chuyển dọc theo kinh mạch, luyện hóa và hấp thu luồng dược lực cuối cùng của đan dược rồi thu cả về đan điền.
Hắn mở bừng mắt, một luồng tinh mang lóe lên nơi đáy mắt rồi chợt tắt, ngay sau đó lại trở về vẻ tĩnh lặng.
Bởi mối đe dọa từ Ám Uyên, mấy ngày nay hắn cấm túc không bước chân ra khỏi cửa, dồn toàn bộ thời gian vào việc tu luyện.

