“Rõ, sư huynh! Đệ đi ngay!”
Tống Tường biết rõ chuyện này trọng đại, không dám chậm trễ, rảo bước rời đi.
“Đứng lên đi! Chuyện này ta đã biết, tất nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
Sở Phong nhìn Hoàng Thế Nhân đang quỳ rạp dưới đất không chịu đứng lên, hệt như vừa vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lạnh lùng nói.

