Ánh nắng xế chiều mang theo chút hơi ấm lười biếng, rải đều xuống con đường lát đá xanh uốn lượn của Thanh Huyền môn.
Phương Hàn và Vân Thiển Nguyệt sóng vai bước đi, hướng về phía quảng trường nơi đặt tổng bảng Võ Đạo bia.
Cả hai đều không phải người nhiều lời nên suốt dọc đường chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng bước chân khẽ vang vọng trên con đường tĩnh lặng.
Vân Thiển Nguyệt dùng lụa tím che mặt, dáng người thanh tú, bước đi thong dong.

