Đoạn Vô Nhai vẫn mải mê lau chùi thanh trường đao, tựa hồ thứ trong tay chính là bảo vật trân quý nhất thế gian.
Mãi cho đến khi từng tấc thân đao đều được lau đến mức tỏa ra u quang sắc lạnh, hắn mới ném mảnh lụa vào chậu than bên cạnh.
"Phụt..."
Mảnh lụa gặp lửa bốc cháy bừng bừng, chớp mắt đã hóa thành một làn khói xanh.

