Logo
Chương 97: Ba loại phúc lợi, top mười nội viện (2)

“Top mười?”

Lời này vừa dứt, ánh mắt của không ít đệ tử vốn rất tự tin vào thực lực bản thân lập tức trở nên sắc bén.

Bọn họ bất giác liếc nhìn những người xung quanh có thể trở thành đối thủ, khiến trong không khí dần lan ra một mùi vị cạnh tranh đầy kín đáo.

Khóe miệng Lệ Phong khẽ nhếch lên thành một đường cong lạnh lẽo, Vân Thiển Nguyệt thoáng động ánh mắt, còn Hoàng Linh Nhi thì hiếu kỳ đảo mắt nhìn quanh, tựa hồ đang nghĩ xem rốt cuộc những ai có thể lọt vào mười vị trí đầu.

“Bây giờ, theo ta.”

Trần trưởng lão không nói thêm lời nào, xoay người bước đi.

Mấy vị chấp sự lập tức ra hiệu cho mọi người theo sau.

Đoàn người hơn trăm người đi xuyên qua mấy dãy hành lang, tiến vào một khoảng thạch bình rộng lớn nằm sâu trong Tử viện.

Chính giữa thạch bình sừng sững một tấm ngọc bi khổng lồ.

Toàn thân ngọc bi mang màu trắng ngọc ôn nhuận, cao hơn ba trượng.

Nó được khảm sâu xuống mặt đất, bề mặt nhẵn bóng như gương, dưới ánh ban mai nhàn nhạt lưu chuyển một tầng oánh quang nội liễm.

Trên mặt bia không hề có lấy một chữ, chính là võ đạo bi.

Có đệ tử lộ vẻ nghi hoặc, khẽ thấp giọng bàn tán: “Sao lại trống không? Xếp hạng của các vị sư huynh sư tỷ khóa trước đâu rồi?”

Một vị chấp sự đi theo nghe vậy liền lên tiếng giải thích: “Theo quy củ của bổn môn, đệ tử đến ba mươi tuổi thì phải rời khỏi hàng ngũ đệ tử, hoặc chuyển thành chấp sự, hoặc trở thành trưởng lão.”

“Lứa đệ tử Tử viện trước đã rời viện hết từ năm ngoái. Hiện giờ trong viện, ngoài trưởng lão, ngô đẳng chấp sự và tạp dịch ra, thì chỉ còn lại đám tân đệ tử các ngươi, không hề có đệ tử các khóa trước.”Mọi người lúc này mới vỡ lẽ, đồng thời cũng nhận ra rằng, lứa đệ tử bọn họ chính là lực lượng chủ chốt của Tử viện trong vài năm tới, về sau tất sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau.

“Bây giờ, lần lượt tiến lên, dốc toàn lực công kích tấm bia này. Võ đạo bi sẽ tự ghi lại cường độ công kích của nhĩ đẳng, từ đó hình thành thứ hạng.”

Trần trưởng lão lời ít ý nhiều, trực tiếp công bố quy tắc.

Cuộc khảo hạch bắt đầu, từng đệ tử lần lượt tiến lên, dốc toàn lực công kích võ đạo bi.

Nhất thời, trên thạch bình, quang mang nội khí chớp lóe liên hồi, chưởng phong, quyền kình, kiếm chỉ, đao mang thi nhau hiện ra.

Khi rơi lên mặt bia màu ngọc, chúng lập tức kích phát từng luồng sáng mạnh yếu khác nhau. Ngay sau đó, phía sau tên của mỗi người trên mặt bia sẽ hiện ra một con số tạm thời.

Tiến độ khảo hạch không chậm, chẳng mấy chốc đã đến lượt Phương Hàn.

Hắn hít sâu một hơi, bước tới trước bia, rút Thanh Phong kiếm, vận chuyển Thuần Nguyên công. Nội khí cửu phẩm sơ kỳ trong cơ thể nhanh chóng dồn về mũi kiếm, rồi hắn vung kiếm điểm thẳng ra!

Mũi kiếm chạm vào mặt bia, mặt bia lóe sáng rồi lập tức tối đi, hiện ra một thứ hạng tạm thời.

Nhưng vì vẫn còn không ít đệ tử chưa ghi nhận lực công kích, lúc này xem thứ hạng cũng không có nhiều ý nghĩa. Hắn bèn lui sang một bên, nhường chỗ cho những người khác tiếp tục ghi nhận lực công kích.

Tổng cộng chỉ có một trăm mười tân nhập môn đệ tử, nên rất nhanh, tất cả đều đã hoàn thành việc ghi nhận.

“Sáu mươi chín.”

Phương Hàn nhìn thứ hạng cuối cùng của mình, chỉ thấy phía sau hai chữ “Phương Hàn” hiện lên một con số — “sáu mươi chín”.

Thấy thứ hạng này, hắn khá bất ngờ. Không phải vì thứ hạng quá thấp, mà bởi nó còn cao hơn dự liệu của hắn.

Nhưng chỉ hơi suy nghĩ một chút, hắn đã hiểu ra mấu chốt trong đó.

Nếu chỉ xét riêng tu vi nội khí, trong một trăm đệ tử vượt qua khảo hạch, e rằng hắn gần như đội sổ.

Nhưng xét về cấp độ lĩnh ngộ võ kỹ, hắn tuyệt đối không hề đứng cuối, trái lại còn thuộc hàng khá cao.

Chính nhờ võ kỹ gia trì lực công kích, hắn mới bù đắp được chênh lệch về nội khí, vượt qua ba mươi mốt người trong số một trăm người, đứng ở vị trí thứ sáu mươi chín.

Điều này đủ để chứng minh, tu luyện võ kỹ quan trọng đến mức nào.

“Hắn vậy mà xếp tới... hạng sáu mươi chín?”

Vương Mộng cũng đang quan sát thứ hạng. Trước tiên nàng nhìn thứ hạng của bản thân. Là người vào đây nhờ dựa vào quan hệ, nàng đứng gần chót bảng, ở vị trí một trăm linh tám.

Sau đó, nàng lại đưa mắt nhìn sang thứ hạng của Phương Hàn, kẻ có quan hệ khá khó xử với mình.

Khi thấy Phương Hàn đứng hạng sáu mươi chín, trong mắt nàng thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Ban đầu nàng còn tưởng, đối phương xuất thân từ một nơi nhỏ như Lương Thủy thành, cho dù có thể vượt qua khảo hạch để gia nhập Thanh Huyền môn, thì giữa đám người này cũng chỉ là kẻ đội sổ mà thôi.

Không ngờ, hắn lại có thể đứng ở vị trí sáu mươi chín, một thứ hạng trung bình không hề thấp.

Phải thừa nhận rằng, nàng quả thật đã có phần xem nhẹ hắn.

Đương nhiên, cũng chỉ thế mà thôi.

Nếu bảo sau này hắn có thể giống như huynh trưởng của nàng, trở thành một thiên kiêu có tên trên thiên kiêu bảng, nàng tuyệt đối không tin.

Xác nhận xong thứ hạng của mình, Phương Hàn đưa mắt nhìn về những người nằm trong top mười.

Quả nhiên đúng như dự đoán, Lệ Phong, Vân Thiển Nguyệt và Hoàng Linh Nhi đều nằm trong top mười, hơn nữa còn chiếm luôn ba vị trí đầu.

Thứ hạng top mười lần lượt là:

Thứ nhất, Vân Thiển Nguyệt, bát phẩm sơ kỳ.

Thứ hai, Lệ Phong, bát phẩm sơ kỳ.

Thứ ba, Hoàng Linh Nhi, cửu phẩm hậu kỳ.

Nếu chỉ xét thiên phú, nàng tuyệt đối cùng cấp với Vân Thiển Nguyệt và Lệ Phong. Chỉ là tuổi tác nhỏ hơn hai người một năm, nên về thực lực mới kém hơn họ một cấp độ.Thứ tư, Thạch Mãnh, cửu phẩm hậu kỳ. Hắn là một thiếu niên cao lớn vạm vỡ, dung mạo thô kệch, mỗi lần ra tay quyền phong đều cương mãnh, mang theo khí tức nặng nề như đất đá.

Thứ năm, Liễu Tùy Phong, cửu phẩm hậu kỳ. Hắn là một thiếu niên áo xanh, thần sắc lạnh lùng kiêu ngạo, sau lưng đeo một thanh trường kiếm.

Thứ sáu, Viêm Hồng Ngọc, cửu phẩm hậu kỳ. Nàng là một thiếu nữ mày mắt phảng phất vài phần đanh đá, tinh thông chưởng pháp.

Thứ bảy, Hàn Dực, cửu phẩm hậu kỳ. Hắn là một thiếu niên trông khá trầm ổn, dung mạo không mấy nổi bật, nhưng có thể đứng ở vị trí thứ bảy cũng đủ cho thấy hắn tuyệt đối không tầm thường.

Thứ tám, Triệu Lâm, cửu phẩm hậu kỳ. Nàng là một thiếu nữ khí chất ôn uyển, sử dụng một đôi đoản kiếm.

Thứ chín, Hùng Sùng, cửu phẩm hậu kỳ. Hắn đúng là người như tên, thân hình khôi ngô, da ngăm màu đồng cổ, quyền pháp thế lớn lực nặng.

Thứ mười, Cao Viễn, cửu phẩm hậu kỳ. Hắn có vóc người gầy cao, ánh mắt sắc bén như chim ưng, giỏi chỉ pháp, thân pháp cũng cực nhanh.

Khi thứ hạng đã hoàn toàn định ra, mười người đứng đầu lập tức thu hút ánh mắt của toàn bộ đệ tử.

Có người nhìn bọn họ với vẻ hâm mộ không hề che giấu, có người trong mắt đầy kính sợ, còn những đệ tử chỉ kém top mười không xa thì ánh mắt lại bùng lên chiến ý không cam lòng chịu thua.

“Thứ hạng đã định, bây giờ hãy dựa theo thứ tự mà tiến lên nhận cống hiến tháng này.”

Đợi tất cả đệ tử hoàn thành khảo thí, xếp hạng hoàn toàn cố định, Trần trưởng lão khẽ gật đầu nói.

Các đệ tử lại lần nữa xếp thành hàng, theo thứ tự xếp hạng mà tiến lên nhận cống hiến trị của tháng này.

Về phần Vân Thiển Nguyệt và những người đứng trong top mười rốt cuộc có thể nhận được bao nhiêu cống hiến trị, dĩ nhiên càng khiến mọi người đặc biệt chú ý.