Cơ hội kết giao với Trần Chiêu Hành khi nào cũng có. Nhưng được ở khoảng cách gần như vậy mà quan sát Tả Hinh Vũ, lại là chuyện hiếm thấy.
Nặng nhẹ thế nào, nàng vẫn phân biệt rất rõ.
Trần Chiêu Hành nhìn bóng lưng Lạc Diệp Bình rời đi, rất nhanh đã thu hồi ánh mắt, dừng lại trên quyển sách trong tay.
“Phân cấp khảo.”

