Lúc này đại điển đã hạ màn, hắn định bước tới giải thích, lại phát hiện đối phương đang đưa ánh mắt long lanh nhìn về phía cách đó không xa.
Hắn nhìn theo ánh mắt của Cố Thanh Thiền, lại thấy một bóng người đang được chúng tu sĩ vây quanh tựa như sao chầu mặt trăng.
"Mãng Đao..."
Ánh mắt Thẩm Lâm Uyên phức tạp, tâm can rối bời, chẳng còn vẻ dửng dưng như trước.

