Rầm!
Yểm thiếu vung tay ném mạnh Canh Nguyệt xuống đất.
"Khụ khụ khụ…" Canh Nguyệt ôm chặt cổ, ho sặc sụa một hồi lâu mới miễn cưỡng lấy lại được hơi thở.
Cùng lúc đó, ánh mắt nàng lướt về phía tế đài đổ nát phía trước, nhìn thấy chân tay đứt lìa vương vãi khắp nơi. Trong đáy mắt nàng không khỏi hiện lên vẻ oán hận đan xen cùng kinh hãi.

