"Coi lão tử là kẻ ngốc sao?" Trần Quan cười khẩy một tiếng, "Ta không cần biết bọn chúng có nghe theo mệnh lệnh của ngươi hay không, nhưng các ngươi đều cùng một giuộc, hành động của bọn chúng chính là đại diện cho ý chí của ngươi!"
Giọng nói của Trần Quan lạnh lẽo như băng, ánh mắt lóe lên tia rét buốt.
"Chẳng lẽ tên ngu xuẩn nhà ngươi không nhìn ra cái bẫy bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn phía sau sao? Nhãi ranh nhà ngươi đang may áo cưới cho kẻ khác rồi đấy!"
"Cho nên, đành nói lời xin lỗi vậy."

