Trần Quan liếc nhìn thi thể nữ tử dưới đất, thản nhiên nói:
"Lão tử chỉ là một tiêu nhân. Dùng thanh đao nhanh nhất giúp ả giải thoát ngay lúc ả còn đang chìm đắm trong mộng đẹp, không phải chịu chút đau đớn nào, lão tử đã coi như đủ lương thiện rồi!"
Nói xong, Trần Quan lại bế tiểu nha đầu lên, mũi chân khẽ đạp, chớp mắt đã biến mất tăm.
Nhan Bảo Nhi thấy vậy liền rụt cổ, vội vàng đuổi theo.

