“Trần đại ca, chúng ta tìm một chỗ nghỉ lại một ngày đi. Huynh xem, ta đã hơn nửa tháng chưa được tắm rửa rồi...”
Vừa vào thành, Lạc Ly đã ghé sát lại, giơ cánh tay lên, ra hiệu cho Trần Quan ngửi thử.
“Được được được!” Trần Quan phất tay đầy ghét bỏ.
Nghỉ ngơi một ngày cũng tốt.
Hắn cũng đã ăn thịt rừng nướng suốt hơn nửa tháng, miệng nhạt đến phát chán.
Hơn nữa, Du Lâm thành dù sao cũng là một tòa đại thành có hơn triệu dân, vừa hay có thể nhân dịp này dò la chút tin tức, chuẩn bị chu toàn cho việc tiến vào Đại Chu.
Thấy Trần Quan gật đầu, trong lòng Lạc Ly thoáng vui mừng.
Xem ra tên này cũng không phải hạng người quá mức lạnh lùng vô tình.
Nàng thật sự sợ hắn vì muốn sớm lấy được bạc tiêu mà một khắc cũng không chịu chậm trễ, cứ thế áp giải nàng với cả người đầy mùi chua lên đường tới Đại Chu, rồi tiện thể nhận luôn chuyến tiêu tiếp theo.
Hai người nhanh chóng tìm được một khách điếm.
Vừa bước vào cửa, Lạc Ly đã vội vã lao tới quầy, gọi chưởng quỹ đang gảy bàn tính: “Chưởng quỹ, cho hai gian thượng phòng!”
“Vâng, khách quan chờ một lát!”
Lão chưởng phía sau quầy nhanh nhẹn mở sổ, đưa ngón tay rà qua một lượt, rồi chỉ lên cầu thang cười nói:
“Còn đúng hai gian thượng phòng cuối cùng, ở tận trong cùng lầu ba, rất thanh tĩnh!”
Hai người vừa định lên lầu, chợt thấy ánh sáng ngoài cửa tối sầm lại. Một đội binh sĩ mặc trọng giáp từ bên ngoài sải bước tiến vào.
Giáp trụ của đám người này có phần khác với binh sĩ hắc giáp quân trên thành môn lầu. Toàn bộ áo giáp mang sắc tím đen trầm nặng.
Ngay trước ngực còn in một đồ đằng “địa tụy” dữ tợn, bên hông giắt ba thanh đao kiếm chế thức dài ngắn khác nhau, cả người toát ra sát khí thiết huyết khiến người ta không dám đến gần.
Trấn Yêu ti!
Vừa nhìn thấy bộ trang phục mang tính tiêu chí ấy, trong đầu Trần Quan lập tức hiện lên cái tên này.
Tên tư thống dẫn đầu không bước về phía chưởng quỹ, mà đi thẳng xuyên qua đại sảnh, chắp tay với Trần Quan, trầm giọng hỏi:
“Các hạ có phải là Trần Quan, Trần tiêu sư?”
Lời này vừa dứt, tim Lạc Ly lập tức thắt lại, âm thầm nâng cao cảnh giác, lặng lẽ nép về sau lưng Trần Quan thêm nửa bước.
Bọn họ mới vừa xuống núi vào thành, vậy mà người của quan phủ đã tìm tới nhanh như thế.
Chỉ có một khả năng... thân phận của nàng ở phía Đại Vân quốc rất có thể đã bại lộ rồi!
Trong lòng Trần Quan cũng sinh nghi hoặc, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản, đáp lễ:
“Chính là tại hạ. Không biết vị quan gia này tìm ta có chuyện gì?”
Triệu Lôi không trả lời ngay, chỉ đưa mắt nhìn sang Lạc Ly bên cạnh hắn, cẩn thận đánh giá một phen rồi mới lên tiếng:
“Vị này, có phải là tiêu chủ mà ngươi hộ tống chuyến này không?”
Trần Quan khẽ nhíu mày, động tác cực kỳ khó nhận ra, nhưng vẫn không giấu giếm, gật đầu đáp: “Đúng vậy.”
Nghe được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Triệu Lôi lập tức trở nên nghiêm trọng. Hắn lùi lại một bước rồi ôm quyền giải thích:
“Trần tiêu sư chớ hiểu lầm, chúng ta không có ác ý, chỉ là phụng mệnh thượng phong, đặc biệt tới đây ‘hộ tống’ hai vị rời khỏi Đại Vân quốc cảnh.”
“Hộ tống?” Lạc Ly nghe vậy, không khỏi giật mình.
Ánh mắt Trần Quan quét một vòng, rất nhanh đã nhìn thấy ở cửa khách điếm có tên đội chính mà hắn từng gặp trước thành môn lầu. Lúc này, đối phương đang thấp thỏm nhìn sang bên này.
Không cần nghĩ cũng biết, thân phận của Lạc Ly... mười phần chắc chín đã lộ rồi!
Bọn chúng tìm tới nhanh như vậy, rõ ràng là vì e ngại củ khoai bỏng tay mang tên Lạc Ly sẽ kéo theo phiền phức tạo phản tới Đại Vân hoàng triều.
Bởi thế mới vội vã chạy tới xua bọn họ đi.
Triệu Lôi thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Lạc Ly, cũng không giấu giếm, trực tiếp nói:
“Hai vị, chúng ta căn cứ vào tin tức mà La Thông, La tiêu sư để lại tại phân bộ tiêu nhân liên minh, mới biết được hai vị sẽ đi ngang qua tòa thành này, vì vậy đặc biệt chờ sẵn ở đây.”
“Thảo nào.” Trần Quan gật đầu.
Chỉ cần không phải lệnh truy nã là được.
Còn Lạc Ly thì mặt đầy khó chịu, cất tiếng: “Quan gia, chúng ta đã đi đường đêm suốt cả ngày, có thể cho bọn ta nghỉ lại đây một ngày rồi hẵng lên đường không?”
“Xin cô nương thứ lỗi.”
Triệu Lôi rõ ràng có phần kiêng dè nàng, nhưng lần này không hề có ý nhượng bộ, chỉ áy náy ôm quyền nói:
“Chúng ta cũng chỉ phụng mệnh làm việc, chức trách trong người, nhất định phải lập tức hộ tống hai vị ra khỏi thành!”
Khóe miệng Trần Quan co giật dữ dội.
Sau đó, hắn không để lộ cảm xúc, chỉ khẽ vỗ mu bàn tay Lạc Ly, ra hiệu nàng đừng đôi co nữa.
“Đi!”
Nói rồi, Trần Quan lại tức tối liếc con nhóc bên cạnh một cái.
Nha đầu này không chỉ là tai họa biết đi, giờ còn thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng muốn né tránh.
Cũng may, người của Trấn Yêu ti vẫn còn biết giữ chút đạo nghĩa, dắt tới hai con chiến mã thần tuấn tặng cho bọn họ, coi như nhận lỗi.
Trần Quan cũng chẳng khách sáo, nắm dây cương, dứt khoát xoay người lên ngựa.
Lạc Ly nghiến răng, cũng nhảy lên theo.
Triệu Lôi thấy vậy liền phất mạnh tay. Hai mươi tên giáp sĩ lập tức chia làm hai tốp.
Hắn đích thân dẫn mười người đi trước mở đường, mười người còn lại bám sát phía sau Trần Quan và Lạc Ly.
Thế trận này nhìn kiểu gì cũng không giống hộ tống, mà càng giống áp giải tử tù hơn!
“Đi!”
Tiếng roi ngựa trong tay Triệu Lôi vừa vang lên, đám người chen chúc trên đường lập tức tự giác dạt sang hai bên.
Cứ như vậy, Trần Quan và Lạc Ly bị kẹp ở giữa, phi thẳng một mạch về phía bắc môn.
Dọc đường, Trần Quan vốn định xuống ngựa mua chút lương khô với nước, nhưng Triệu Lôi sợ hắn thừa cơ lưu lại họa căn gì đó, rước lấy tai họa diệt vong cho Đại Vân quốc, nên lạnh lùng từ chối.
Nếu nói ai là kẻ tức giận nhất, vậy chỉ có thể là Lạc Ly.
Lúc này, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng đã phủ một tầng sương lạnh, đôi mắt trong veo kia như ngâm trong băng tuyết, lạnh đến mức khiến người ta phát rét.
Thấy bộ dạng ấy của nàng, Trần Quan bĩu môi, buông một câu:
“Sao nào? Không nuốt trôi cơn tức này à? Hay là ngươi muốn lập tức xông vào Đại Vân hoàng cung, tìm vị Đại Vân nữ hoàng kia mà phân bua cho ra lẽ?”
“Ta rỗi hơi lắm sao?” Lạc Ly hậm hực đáp trả. “Ta chỉ đang nghi ngờ, có phải tiểu di của ta cố ý để lộ thân phận của ta hay không!”
“Chuyện đó mà ngươi còn phải nghi ngờ?” Trần Quan cười khẩy.
