Nghe nhắc đến cái tên Chung gia phụ tử, trong mắt Mặc Đàm lóe lên một tia oán độc. Nếu không phải do cha con phế vật kia làm việc không xong, sao hắn lại ra nông nỗi này?
Ánh mắt Tử Dận chân nhân sắc bén như kiếm, đâm thẳng vào tâm can Mặc Đàm: “Ngươi còn lời nào để ngụy biện không?”
Mặc Đàm khó nhọc ngẩng đầu, khóe miệng trào máu: “Chân nhân minh giám… ta… ta thật sự không biết nữ tử kia là đệ tử của ngài… Nếu sớm biết như vậy, có cho ta mười cái gan cũng không dám…”
“Sai rồi.” Tử Dận chân nhân lắc đầu, uy áp chợt tăng mạnh khiến Mặc Đàm lập tức phun ra một ngụm máu tươi. “Không phải vì nàng là đệ tử ta nên ngươi mới không được làm, mà là những chuyện thương thiên hại lý như vậy, vốn dĩ không bao giờ được phép làm!”

