Ôn Vô Đạo chăm chú nhìn đứa trẻ có vẻ ngoài ngây thơ vô tội trước mắt, bỗng nở một nụ cười thấu hiểu: "Nếu đổi lại là ta ở lập trường của ngươi... chưa biết chừng cũng sẽ đi lên con đường tương tự."
Thiên đạo nghe vậy chỉ khẽ cười, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ thâm thúy không hề tương xứng với ngoại hình. Hắn đung đưa hai chân, tảng thiên thạch dưới mông khẽ xoay tròn: "Ngươi là người đầu tiên nói như vậy đấy."
Ôn Vô Đạo trầm ngâm giây lát rồi chợt hỏi: "Có điều... ngươi làm như vậy liệu có xảy ra vấn đề gì không?"
"Vấn đề?" Thiên đạo nghiêng đầu, trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt: "Nếu chỉ can thiệp vào vận mệnh của sinh linh bản giới thì cũng chẳng có gì đáng ngại. Dù sao mỗi thiên đạo đều nắm quyền bính điều chỉnh quỹ đạo thế giới của mình."

