Sau khi cảm giác tồn tại đầy ngột ngạt của Quachil Uttaus hoàn toàn tiêu tán, cả tầng hầm dường như mới khôi phục lại "nhịp thở".
Ước Hàn cùng tất cả các "cổ lão giả" vẫn giữ nguyên tư thế phủ phục sát đất. Mãi một lúc sau, mới có người dè dặt, cẩn thận từ từ ngẩng đầu lên.
"Đi… đi rồi sao?"
"Chắc… chắc là đi rồi…"

