Sắc mặt Lâm Minh Dục sa sầm xuống. Nếu để hắn ra khỏi Ngưỡng Thiên sơn mạch, báo cho Lâm Minh Viễn bên phía Tam phòng biết chuyện này, sự việc chắc chắn sẽ làm ầm ĩ đến tận trong tộc. Tội tự ý dẫn người ngoài vào núi, ngay cả gã cũng khó lòng thoát khỏi sự trừng phạt nghiêm khắc của tộc quy.
“Ta nói lại lần nữa, để Tử Nguyên Quả lại, ngươi có thể đi. Cho ngươi mười nhịp thở.”
Gã giơ một ngón tay lên, muốn tạo áp lực tột độ, không cho Lâm Nghiễn có thời gian suy nghĩ thấu đáo, đồng thời... thu hút sự chú ý của hắn.
“Một.”

