"Vẫn là đại ca cao tay!"
Phùng Khuê cũng tỉnh ngộ, đúng vậy, ba ngày sau gã và đại ca đều đã rời đi, đám lâu la còn sót lại ở Thanh Phong trại kia, nếu Lâm Nghiễn không hả giận mà giết sạch thì cũng chẳng sao.
"Lão nhị, phàm làm chuyện gì cũng phải động não một chút." Mã Hùng vuốt râu, trong mắt lóe lên vẻ tính toán: "Thất Tinh tiêu cục đến từ Đăng Châu, Lâm Nghiễn này rất có thể cũng từ Đăng Châu tới. Lúc đầu Thất Tinh tiêu cục không tìm đến hắn, nghĩ lại chắc là vì tên Lâm Nghiễn này căn bản còn chưa đứng vững gót chân ở Lâm gia, không dám mượn danh nghĩa Lâm gia đi rêu rao. Lần này lên núi, đoán chừng là do người của Thất Tinh tiêu cục đến tận cửa cầu xin, không thể chối từ nên hắn mới mạo hiểm thử một phen."
"Chỉ vì huynh đệ hai ta sắp rời đi thôi, bằng không ta dùng lời lẽ dọa dẫm một phen, chụp cho hắn cái mũ mượn danh tộc nhân Lâm gia để diễu võ dương oai, đệ có tin tên này sẽ lập tức luống cuống tay chân không?"

