"Không ngờ, ngươi lại thực sự bước vào hoán huyết cảnh."
Lâm Dữ thở dài thườn thượt, giọng điệu mang theo ba phần kích động, ba phần hụt hẫng, cùng bốn phần buồn bực.
Thấy Lâm Dữ vậy mà có thể nhìn thấu cảnh giới của mình, vẻ mặt Lâm Nghiễn chợt trở nên nghiêm túc: "Sao ngươi nhìn ra được?"
"Nhìn cái rắm ấy! Cách đây không lâu ta đến tìm nhưng không thấy ngươi trong viện, đi hỏi thăm một chút thì biết ngươi đã đến tàng công các. Ta còn không đoán ra ngươi đang làm gì sao?"

