"Bảo ta đi ư, không đời nào!"
Trong thủy trại, Hoắc Thâm cười khẩy, trừng mắt nhìn Chu Đại Nhiệm: "Có phải ngươi lại gièm pha ta trước mặt tổ phụ không? Chu Đại Nhiệm, ngươi phải nhớ cho kỹ, ta mới là đứa cháu đích tôn duy nhất của người, còn ngươi, cùng lắm cũng chỉ là một con chó bên cạnh tổ phụ mà thôi."
Sắc mặt Chu Đại Nhiệm vẫn dửng dưng: "Đây là quyết định của lão minh chủ. Hôm nay đã có bốn cái thủy trại bị người ta nhổ cỏ tận gốc, lão minh chủ e ngại bên phía Đoạn Long Than này sẽ xảy ra chuyện lớn, nên mới bảo ngươi tạm thời rời đi lánh nạn."
"Ta phi!"

