"Giấu tài ư? Hắn chỉ là một đệ tử phân chi, có thiên phú kiếm đạo mà không lo phô diễn lại đi giấu tài? Khê Nhi, con nghĩ nhiều quá rồi."
Đối với suy đoán của con gái, Lâm Thủ Uyên không mấy tán thành.
"Nữ nhi từng muốn tìm hắn để luận bàn kiếm pháp, nhưng hắn lại từ chối. Ban đầu, nữ nhi cứ ngỡ hắn cảm thấy kiếm pháp của mình không bằng nữ nhi. Nhưng giờ nghĩ lại... cho dù kiếm pháp có kém hơn, lẽ nào hắn lại không muốn thông qua việc giao đấu với nữ nhi để tìm kiếm thêm cảm ngộ trên con đường kiếm đạo sao? Chuyện này rõ ràng là không hợp lẽ thường."Lâm Minh Khê đưa ra suy đoán của bản thân. Lần này, Lâm Thủ Uyên không gạt đi ngay mà trầm ngâm vài nhịp thở rồi mới lên tiếng: "Nếu Khê nhi đã cảm thấy Lâm Nghiễn giấu tài, vậy bảo hắn lên đài tỷ đấu với Kiếm Sinh một trận cũng được."
"Cha à, người ta đã từ chối so tài với con rồi, làm sao có chuyện dễ dàng chịu lên đài tỷ đấu chứ?"

