"Vâng."
Lâm Nghiễn gật đầu thừa nhận. Bây giờ hắn đã bộc lộ hai đạo kiếm ý cấp viên mãn ra ngoài, có cố giấu giếm bảo "không" thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
"Ta biết ngay là đệ giấu tài mà." Đôi mắt đẹp của Lâm Minh Khê sáng rực lên, sau đó nàng khẽ hừ một tiếng: "Vậy sao lúc đó đệ còn từ chối luận bàn với ta?"
"Minh Khê tỷ, lúc đó đệ mới chỉ có một đạo kiếm ý viên mãn, mà tỷ thì đã đạt đến mức đó từ lâu rồi. Biết chắc là thua, đệ thà trực tiếp nhận thua cho dứt khoát còn hơn."

