"Phúc duyên thâm hậu? Chưa chắc đâu."
Lão giả cười khẩy một tiếng, thấy ánh mắt nghi hoặc của Trang Chính bèn giải thích: "Cách đưa dị cốt vào cơ thể để nuôi dưỡng này, căn cốt sinh ra cuối cùng hoàn toàn có thể bị kẻ khác tước đoạt. Dị cốt đã biến mất mấy ngàn năm nay, võ giả ở Sơn Đông đạo biết đến thứ này đếm trên đầu ngón tay, vị Triệu sư huynh kia của ngươi dựa vào cái gì mà có được cơ duyên như vậy? Cho dù hắn lấy được dị cốt, hắn há lại biết phương pháp bồi dưỡng?"
"Nếu không có phương pháp bồi dưỡng, dị cốt trong mắt võ giả cũng chỉ là một mảnh xương thần bí mà thôi, vừa không thể hấp thu năng lượng bên trong, vừa không thể dùng để nuôi dưỡng căn cốt. Dị cốt trong cơ thể vị Triệu sư huynh này của ngươi, chắc chắn là có cường giả truyền thụ phương pháp, để hắn tự nuôi dưỡng trong cơ thể. Giáo tử nghĩ xem, có kẻ nào biết được sự cường đại của dị cốt mà lại tốt bụng tặng loại chí bảo này cho một người không thân không thích chứ?"

