Giọng tiểu đệ còn chưa dứt, bóng dáng tứ cô Lý Mẫn đã xuất hiện ở cổng viện. Nàng mặc một chiếc bối tử màu hoa sen mới tinh, trên đầu cài bộ dao bằng vàng ròng đính trân châu, cười đến mức khóe mắt cong cong. Phía sau nàng, tứ cô phụ Thái Vạn Long mặc trường bào lụa màu nâu sẫm lúc này cũng lộ diện.
“Đúng là Lâm Nghiễn về rồi, đệ muội mau ra đây đi.”
Lý Mẫn ngoái đầu gọi lớn vào trong viện. Còn Lâm Nghiễn đối mặt với tiểu đệ đang lao tới cũng không né tránh, cứ để mặc cho đệ đệ ôm chầm lấy mình.
“Đã lớn ngần này rồi mà vẫn còn trẻ con như vậy.”

