Lâm Nghiễn nhảy từ trên cây xuống, thân hình hòa vào lùm cây rậm rạp.
Vừa rồi, Thẩm Thanh có liếc mắt nhìn về phía này. Hắn không chắc nàng ta đã nhìn thấy mình hay chưa, nhưng nhãn lực của võ giả chân cương tứ trọng thì tuyệt đối không thể xem thường.
Tuyệt đối không thể ôm tâm lý ăn may.
Thân hình Lâm Nghiễn gần như lập tức lao vút về khu vực khác, trong đầu nhanh chóng tính toán.

