Rút kinh nghiệm từ lúc gặp Lâm Vũ, Lâm Nghiễn không lãng phí thời gian dừng lại nữa. Thấy tộc nhân nào đứng trân trân nhìn mình, hắn chỉ mỉm cười gật đầu chào, còn bước chân thì không hề chậm lại.
"Ta không nhìn lầm đấy chứ?"
"Chắc không lầm đâu, chính là hắn."
"Thật sự là Lâm Nghiễn sao?"

