Hai chữ "các kỳ" mà Chương đại nhân vừa thốt ra, e là phải đẩy lùi về trước hàng chục kỳ, thậm chí là lâu hơn nữa.
Thấy mọi người im lặng, lại nhận ra ánh mắt cổ quái của Lâm Nghiễn, Chương Vọng Trần coi như không thấy, tiếp tục nói: "Đó là bởi ở trong bí cảnh, thực lực chỉ là một phần, khí vận, khả năng ứng biến tại chỗ, cũng như sự đoàn kết mới là những yếu tố then chốt quyết định thành tích cuối cùng."
"Người của Hà Bắc đạo tuy mạnh, nhưng chính vì đều xuất thân từ đỉnh cấp tông phái nên chắc chắn sẽ chẳng ai chịu phục ai, không có một người dẫn đầu thực sự, giữa bọn họ chưa biết chừng còn tồn tại hiềm khích. Đây chính là cơ hội của các ngươi! Huống hồ vẫn còn hai đại hành đạo khác, trong cục diện hỗn loạn như vậy, bất kỳ kết quả nào cũng có thể xảy ra."
Nói xong, Chương Vọng Trần kín đáo đưa mắt nhìn Lâm Nghiễn một cái. Lâm Nghiễn lập tức hiểu ý, liền tiếp lời: "Chương đại nhân nói không sai. Hà Bắc đạo tuy đứng đầu vài kỳ liên tiếp nhưng dáng vẻ mệt mỏi đã hiện rõ, sớm đã như nỏ mạnh hết đà; ngược lại, Sơn Đông đạo chúng ta tuy trầm lắng nhiều năm nhưng căn cơ chưa hề đứt đoạn, nay đang tích lũy lực lượng, chờ ngày bùng nổ, chính là thời cơ tốt nhất để trỗi dậy!"

