Tiểu đội Lục Phiến Môn cùng Vong Xuyên phối hợp vô cùng ăn ý.
Cứ cách một khoảng thời gian, bọn họ lại đổi vị trí, bắn một mũi pháo sáng lên trời để dẫn dụ một đám ám giáp liệt vĩ thú trong thành kéo đến, tạo cơ hội cho Vong Xuyên nấp sẵn bên cạnh ra tay dọn dẹp tàn cuộc.
Cứ liên tiếp mấy lần như vậy, số lượng ám giáp liệt vĩ thú trong thành đã giảm đi đáng kể.
Cùng lúc đó, phía Hà Hùng cũng đã vây khốn và tiêu diệt được một toán ám giáp liệt vĩ thú. Bầy yêu thú còn sót lại dần nhận ra đại thế đã mất nên sĩ khí tụt dốc không phanh, nhao nhao phá vây chạy ra ngoài thành để rút lui.

